XEM KẾT QUẢ HỌC TẬP

Hôm nay là:

Thành viên trực tuyến

0 khách và 0 thành viên

Khách đến thăm nhà

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chúc quý khách

    LỜI CHÚC CỦA TÔI !

    Quê hương Việt Nam

    Liên kết Web

    Tài nguyên dạy học

    TQ hè 2007


    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Lê QuangDương)

    Ảnh ngẫu nhiên

    20170326_111516.jpg 20160626_084509.jpg 20160424_095400.jpg Chung_nhan_cua_Tam.jpg Happy_new_year.swf Hien_mau_nhan_dao.jpg Lop_42_nhan_chuyen_hieun.jpg 11224714_366166156919386_7022964446777882971_n.jpg Lop_421.jpg Lop_42.jpg Phatthuongcactrochoinho.jpg Cuuhsvathayhieutruong.jpg 10628280_352053958330606_8011680219087205233_n.jpg Hinh_anh0508.jpg Hinh_anh0510.jpg Hinh_anh0507.jpg WP_20150213_002.jpg WP_20150213_004.jpg Anh_tap_the_GV.jpg Lien_hoan_chia_tay_51.flv

    Lịch âm dương

    Hương sắc cuộc sống

    Cảnh đẹp Việt Nam

    Chữ Thư pháp

    CHỦ ĐIỂM SINH HOẠT ĐỘI


    Chủ điểm tháng 9: “Giúp bạn đến trường”

    Chủ điểm tháng 10: “Hướng về nguồn cội”

    Chủ điềm tháng 11: “Tôn sư trọng đạo – Ngàn hoa điểm 10”

    Chủ điểm tháng 12: “Uống nước nhớ nguồn”

    Chủ điểm tháng 1: “Ngàn hoa việc tốt”

    Chủ điểm tháng 2: “Mừng Đảng quang vinh”

    Chủ điểm tháng 3: “Tiến bước lên Đoàn”


    Chủ điểm tháng 4: “Tiếp bước cha anh”


    Chủ điểm tháng 5: “Mừng sinh nhật Đội”


    Chủ điểm tháng 6, 7, 8: “Hè vui, khỏe, bổ ích và an toàn”

    HOA HỒNG VÀ TÌNH YÊU

    Phương châm:

    Hoc, hoc nua, hoc mai

    Truyện cười

    Danh ngôn Anh-Việt

    Logo liên kết thành viên

    Thành viên Violet

    BÁO MỚI

    Gốc > Bài viết > Chia sẻ kinh nghiệm >

    Thông tư 30 và tâm thư của giáo viên tiểu học gửi Bộ trưởng

    1.  
    2. Báo điện tử Infonet vừa nhận được tâm thư ngổn ngang nhiều lo lắng của một giáo viên tiểu học gửi Bộ trưởng Bộ GD&ĐT về những khó khăn khi thực hiện Thông tư 30.
      Những ngày đầu học kỳ 2, các giáo viên tiểu học cả nước, nhiều người phải thức trắng đêm để điền sổ sách, nhận xét học sinh, tổng kết học kỳ 1. Trong lúc này, Infonet nhận được tâm thư của một giáo viên tiểu học, đề nghị giấu tên, gửi Bộ trưởng Bộ GD&ĐT về nỗi khổ những ngày này.

      [IMG]
      HS tiểu học. Ảnh Zing.vn
      Báo điện tử Infonet xin đăng lại bức tâm thư này, với hy vọng chuyển tải những trăn trở của giáo viên cả nước tới Tổng tư lệnh Ngành giáo dục.

      Kính gửi ngài Bộ trưởng Bộ Giáo dục và đào tạo!
      Lá thư này tôi muốn viết cho ngài từ cách đây 1 tháng, khi trường tôi bắt tay vào làm các loại hồ sơ cuối học kì I, nhưng tới giờ này tôi vừa làm xong được một số loại sổ sách cơ bản nên tôi mới có thể viết được thư này.

      Thưa ngài, tôi là một giáo viên dạy Tiểu học bình thường như hàng ngàn giáo viên khác. Khi nghe tin sắp ra thông tư 30, tôi cũng mong đợi nó sẽ giảm áp lực cho giáo viên và học sinh, mặc dù giáo viên chúng tôi nghe qua về đổi chấm điểm sang nhận xét thì ai cũng đoán được học trò sẽ không chăm học như trước. Kèm theo việc không giao bài tập về nhà nữa thì học trò được vui chơi nhưng lại quên việc học. Biết sẽ như vậy, nhưng chúng tôi vẫn hi vọng sự đổi mới này không gây áp lực cho giáo viên và học sinh.

      Thông tư chính thức đưa về, tôi đọc mãi cũng chưa hiểu tận tường là sẽ làm như thế nào. Rồi cấp trên đi tập huấn về truyền tải cho chúng tôi: Thay chấm điểm bằng nhận xét vở học sinh, mỗi tiết chấm và nhận xét khoảng 10 cuốn tập. 

      Chúng tôi cũng làm như vậy, nhưng sau 1-2 tuần thì phát hiện học trò lười học hẳn. Chỉ những em học tốt, chăm chỉ mới làm bài đầy đủ, còn những em làm bài chậm, lười học thì để ý cô chấm vở tổ khác là lập tức giấu vở, khi chấm đến tổ mình mới làm bài. 

      Thế là tự chúng tôi phải nghĩ ra cách để học sinh chăm học hơn: Nói với học trò là cô thu vở cả lớp để kiểm tra, nhận xét. Nói vậy thì học trò mới làm bài đầy đủ và nộp lên. 

      Nhưng làm sao chúng tôi nhận xét được hết vở 50 học sinh/1 tiết? Mỗi tiết cố gắng lắm tôi cũng chỉ nhận xét được 15-20 cuốn tập. Một buổi có 3- 4 môn khác nhau, mỗi môn nhận xét 20 vở đã thành 70-80 cuốn. Mỗi cuốn đọc bài và ghi nhận xét nhanh cũng mất 3 phút. Ngài tính xem sẽ mất bao lâu? 

      Mà không phải là nhận xét vào cuối tiết đó đâu ạ, học sinh Tiểu học làm bài rất chậm, nên chúng tôi nhận xét vào giờ ra chơi, không kịp thì để đến giờ ngủ trưa, giờ tan trường, có cô phải ôm vở về nhà nhận xét. Vì không ghi nhận xét vào vở thì e rằng phụ huynh và nhà trường kiểm tra vở học sinh sẽ nói: giáo viên không chấm tập vở học sinh. 

      Nếu ngài thử dạy một tiết trong 35-40 phút cho học sinh Tiểu học, ngài sẽ biết một giáo viên với lớp học 50 học sinh thì giảng bài mất bao nhiêu thời gian, quan tâm học sinh yếu được bao nhiêu thời gian. Vậy thì nhận xét vở được bao nhiêu thời gian? 

      Chưa kể có những bài dài và khó, giáo viên phải giảng bài nhiều và kĩ nên có khi mất đến gần 2 tiết học sinh mới hoàn thành được bài. Một tiết giảng mẫu không hề giống một tiết thực giảng, vì học sinh đông và nhiều đối tượng (có em quậy phá, mất trật tự, có em chậm chạp cả ngày chỉ chép bài được 1 môn). 

      Nhưng giáo viên chúng tôi vẫn cố gắng chấm và nhận xét vở đều đặn để học sinh chăm học hơn. Mặc dù phụ huynh chẳng mấy ai mở vở con ra để đọc những lời nhận xét của giáo viên, học sinh cũng không hào hứng đọc những nhận xét của cô.

      Rồi sổ sách mới theo TT30 được đưa về với màu sắc rất đặc trưng của Tiểu học: xanh, đỏ, tím, vàng. Nhìn sinh động vậy nhưng khi làm thì thật chẳng hứng thú gì. Chúng tôi lại miệt mài ghi chép sổ Theo dõi, nhận xét học sinh. Phải quay lại viết từ tháng 8 đến tháng 12, nhận xét cho đủ 5 tháng/1 học sinh. 

      Thời gian trên lớp lo dạy và ôn tập cho các em chuẩn bị kiểm tra học kỳ I, giáo viên ôm sổ theo mọi lúc để có thể nhận xét cho đủ và kịp, chủ yếu là mang về nhà làm đêm. 

      Với giáo viên bộ môn, thời gian không nhiều mà số học sinh phải nhận xét lại quá tải nên giáo viên bộ môn đi dạy ôm sổ theo suốt ngày. Thử hỏi, như vậy còn tâm trí đâu để giảng bài, giáo viên lo chép sổ sách còn không kịp. 

      Cô giáo dạy hát nhạc trường tôi rất chăm chỉ ôm đàn lên đàn cho lớp hát, nhưng khi sổ nhận xét nhiều, cô đành ôm sổ theo. Nhìn các thầy cô bộ môn còn vất vả hơn cả giáo viên chủ nhiệm với gần 20 lớp và khoảng gần 700-800 học sinh. 

      Tôi hỏi các cô có nhớ tên học sinh không? Nhận xét có đúng không? Cô nào cũng bảo: Chỉ nhớ được mấy em giỏi và mấy em yếu thôi chứ làm sao nhớ được cả lớp ạ. Nhận xét thì sao chép cho nhanh chứ ai mà nghĩ được. Chép không suy nghĩ còn không kịp nộp nữa là ngồi nghĩ rồi viết.

      Tôi thấy đúng là như vậy, chép không kịp thì ai suy nghĩ nữa. Vì chép xong sổ này còn lo sổ khác. Giáo viên chủ nhiệm thì viết sổ Theo dõi nhận xét, xong lại chuyển sang sổ Học bạ (làm mới như lớp 1). Rồi lại sổ Chủ nhiệm, sổ Bàn giao học sinh, sổ Rèn luyện đội viên. 

      Ngoài ra, chúng tôi còn nhiều sổ khác nữa: sổ họp Hội đồng, Họp chuyên môn, Họp công đoàn. Sổ Bồi dưỡng thường xuyên, Sổ tích lũy kinh nghiệm, Sổ dự giờ rút kinh nghiệm, Sổ nghị quyết (Tổ khối),Sổ rèn chữ ... Sổ nào cũng ghi với chép...Thật mệt mỏi.

      Ngài có thể vi hành nhưng đừng đóng vai trò là thanh tra Bộ, vì như vậy thì ở đâu cũng nói sẽ làm được và làm tốt rồi ca ngợi Thông tư 30 tiến bộ. Ngài hãy làm sao để có thể nhìn thấy những việc mà một giáo viên tiểu học đang phải làm một cách đầy đủ nhất, không bị che giấu. 

      Ngài có thể thử làm giáo viên tiểu học trong một tháng, hay một tuần thôi cũng đủ rồi. Hồ sơ mỗi nơi một khác, nhưng chủ yếu là tăng sổ sách chứ không nhẹ hơn chút nào. Có nơi thêm sổ nhật kí, có nơi vừa chép sổ vừa nhập máy... Và người vất vả là giáo viên, người thiệt thòi là học sinh. 

      Chất lượng sẽ thế nào nếu thời gian của học sinh bị đánh cắp. Không phải giáo viên kêu ca vì lười biếng mà vì quá tải thực sự và không mang lại lợi ích gì cho học sinh cả.

      Tôi viết thư này tới ngài cũng mong sao các cấp lãnh đạo, đặc biệt là cấp Bộ sẽ xem xét và chỉ đạo sao cho giáo viên chúng tôi giảm áp lực sổ sách và học sinh Tiểu học có lợi nhất.

      Tôi nghĩ chất lượng giáo dục không tỷ lệ thuận với số lượng sổ sách và ghi chép của giáo viên. 

      Cũng có thể ngài chẳng đọc lá thư này, nhưng tôi vẫn hi vọng một ngày không xa sẽ có sự thay đổi theo chiều hướng tích cực của ngành Giáo dục nói chung, Giáo dục Tiểu học nói riêng. Khi đó tôi và các đồng nghiệp sẽ vui mừng và rất cảm ơn lãnh đạo Bộ Giáo dục ạ!

      Cuối thư, xin kính chúc ngài mạnh khỏe, sáng suốt để đưa nền giáo dục nước nhà tiến bộ ! 


      Kí tên: Người lái đò
      http://infonet.vn/thong-tu-30-va-tam-thu-cua-giao-vien-tieu-hoc-gui-bo-truong-post156339.info
       
    3. violetcongdong

      violetcongdongHọc, Học nữa, Học mãiQuản trị viên Violet

      Thông tư 30: Bức thư của một nghiên cứu sinh gửi cô giáo tiểu học

      Và chính trong lúc tôi đang viết những dòng này, từ tận đáy lòng, tôi nghĩ giá mà Thông tư 30 ban hành từ hơn 20 năm trước, thì tôi và nhiều bè bạn cùng thế hệ của tôi đã không phải nhọc nhằn đến thế.
      Sau khi Báo điện tử Infonet đăng tải tâm thư của một giáo viên tiểu học gửi Bộ trưởng Bộ GD&ĐT, chúng tôi nhận được bức thư củaPhạm Hiệp, Nghiên cứu sinh, Đại học Văn hoá Trung Hoa, Đài Loan, trao đổi về những lo lắng của giáo viên tiểu học hiện nay.

      [IMG]
      Những ngày này, các giáo viên tiểu học rất nhiều tâm tư, lo lắng khi thực hiện thông tư 30. Có thực sự thông tư 30 đi ngược với sự tiến bộ của xã hội?

      Kính gửi cô giáo Người lái đò,
      Tôi vừa đọc xong bức thư của cô gửi cho Bộ trưởng Bộ Giáo dục trình bày những lo lắng, tâm tư về tình hình thực hiện Thông tư 30. Đọc thư, tôi có thể cảm nhận được tâm huyết của cô đối với sự nghiệp giáo dục nước nhà. Và trước tiên, tôi xin được bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với tâm huyết đó.

      Tuy vậy, với tư cách là một người nghiên cứu về giáo dục, tôi xin phép được bày tỏ quan điểm cá nhân của mình và xin phép phản biện lại một số nội dung mà cô đã viết trong thư gửi Bộ trưởng; qua đó, hy vọng giúp cả tôi và cô cũng như tất cả những ai quan tâm đến giáo dục, đặc biệt là những người có trách nhiệm rút ra được bài học kinh nghiệm cho riêng mình. 

      Qua đọc thư, tôi thấy cô chỉ ra 2 điểm đáng chú ý trong việc thực hiện Thông tư 30:

      Một là, các cô bị quá tải vì tốn quá nhiều thời gian vào việc nhận xét; thậm chí ảnh hưởng cả đến thời gian giảng dạy.

      Hai là, vì không chấm điểm, nên một số học sinh sinh ra lười học, không chăm học như trước nữa. 

      Với điểm thứ nhất, tôi xin không thảo luận ở đây, bởi vì tôi không phải là giáo viên cấp 1, chỉ có cô và các đồng nghiệp của cô mới thực sự là những người biết rõ nhất việc nhận xét theo quy định mới tốn thời gian và mệt mỏi như thế nào.

      Tuy vậy, với điểm thứ hai, tôi xin được phản biện. Mà cụ thể là với đoạn sau đây mà cô đã viết: 

      “Rồi cấp trên đi tập huấn về truyền tải cho chúng tôi: Thay chấm điểm bằng nhận xét vở học sinh, mỗi tiết chấm và nhận xét khoảng 10 cuốn tập. 

      Chúng tôi cũng làm như vậy, nhưng sau 1-2 tuần thì phát hiện học trò lười học hẳn. Chỉ những em học tốt, chăm chỉ mới làm bài đầy đủ, còn những em làm bài chậm, lười học thì để ý cô chấm vở tổ khác là lập tức giấu vở, khi chấm đến tổ mình mới làm bài. Thế là tự chúng tôi phải nghĩ ra cách để học sinh chăm học hơn: Nói với học trò là cô thu vở cả lớp để kiểm tra, nhận xét. Nói vậy thì học trò mới làm bài đầy đủ và nộp lên.”

      Đọc đoạn này, tôi có cảm giác, cô vẫn xem việc so sánh mức độ chăm – lười, điểm cao – điểm thấp giữa các học sinh với nhau làm căn cứ để đánh giá chất lượng: Em nào chăm hơn, điểm cao hơn tức là có chất lượng tốt hơn và ngược lại, em nào lười hơn, điểm thấp hơn thì phải tìm cách “đuổi kịp” bạn. 

      Dựa trên quy định tại Thông tư 30 và dựa trên trải nghiệm, nghiên cứu của tôi về đánh giá bằng lời đối với học sinh cấp 1 trên thế giới, tôi thấy tinh thần, triết lý của việc này (đánh giá bằng lời) không đúng như cách tiếp cận nói trên. 

      Thực vậy, đánh giá bằng lời là để giúp các em học sinh biết được kết quả, nỗ lực của cá nhân mình đã được các thầy cô ghi nhận, xem xét như thế nào, qua đó giúp em học sinh đó, cùng với sự hỗ trợ của phụ huynh tự điều chỉnh cách học để đạt kết quả tốt hơn. 

      Nói cách khác, với tinh thần mới, quá trình học tập của một học sinh (hay thành tích của em đó ngày hôm nay so với hôm qua và các hôm trước đó, chứ không phải việc so sánh thành tích với em khác) mới là yếu tố quan trọng cần tập trung.

      Đọc kỹ Thông tư 30, tôi cũng thấy tinh thần, triết lý trên được thể hiện rất rõ. Xin trích một đoạn tại Mục a, Điểm 2, Điều 7 để minh hoạ cho rõ: “Quan tâm tiến độ hoàn thành từng nhiệm vụ của học sinh; áp dụng biện pháp cụ thể để kịp thời giúp đỡ học sinh vượt qua khó khăn. Do năng lực của học sinh không đồng đều nên có thể chấp nhận sự khác nhau về thời gian, mức độ hoàn thành nhiệm vụ”.

      Như vậy, Thông tư 30 đã chỉ rõ, học sinh có thể không hoàn thành nhiệm vụ (làm đủ bài, điểm đủ cao) trong lần này, và nhiệm vụ của cô giáo là giúp đỡ học sinh lần sau sẽ tiến bộ hơn trong lần sau; chứ không phải là học sinh bắt buộc phải luôn hoàn thành nhiệm vụ trong tất cả mọi lần.

      Thực vậy, học tập là sự tương tác hai chiều giữa thầy/cô và trò. Và kể cả khi chương trình có được thiết kế tốt đến đâu, thì về mặt xác suất, vẫn có những em chậm hơn so với mặt bằng chung, chưa (chứ không phải là không) đủ khả năng theo kịp các bạn và các em đó, có quyền “chậm hơn” các bạn trong thời gian ngắn hạn. 

      Tuy vậy, như đã nói ở trên, có cảm giác như cô vẫn coi việc tất cả làm đầy đủ, đúng hạn là một tiêu chí của chất lượng; vì vậy cô mới “Nói với học trò là cô thu vở cả lớp để kiểm tra, nhận xét. Nói vậy thì học trò mới làm bài đầy đủ và nộp lên”. Và phải chăng, với cách làm này, vô tình đã tạo thêm sức ép công việc phải nhận xét quá nhiều cho cô – thay vì chỉ phải nhận xét khoảng 10 em như hướng dẫn của Bộ?

      Có thể ngay lúc này đây, cô vẫn chưa thật tin là nếu tiếp tục với cách nhận xét (thay vì chấm điểm), các em học chậm hơn rồi sẽ bắt kịp các em khá hơn để nộp bài đúng hạn và điểm đủ cao. Để thay đổi được tư duy này, chắc cũng cần nhiều thời gian để “ngấm” và nhất là sự chỉ đạo hướng dẫn sát sao của Bộ. 

      Riêng với cá nhân tôi, tôi tin với phương pháp đào tạo và hệ thống hỗ trợ phù hợp, qua thời gian, mỗi học sinh sẽ tìm ra được phương pháp học tập phù hợp để phát huy hết khả năng của mình. 

      Tôi tin điều này, bởi đó cũng chính là câu chuyện của một người bạn học với tôi (Sarah) cách đây hơn 10 năm khi chúng tôi theo học ngành Vật lý tại một đại học ở Pháp. Tại thời điểm năm thứ 3 đại học, Sarah thậm chí còn không tự tin giải bài toán mạch điện song song (bài toán được dạy trong chương trình Vật lý phổ thông lớp 8 ở Việt Nam). 

      Nhưng nhờ quyết tâm, niềm đam mê, và hỗ trợ của cả hệ thống, Sarah sau đó đã hoàn thành luận án tiến sỹ tại Tổ chức nghiên cứu hạt Châu Âu CERN, Thuỵ Sỹ; làm post-doc tại Nhật và hiện đang là giảng viên tại một đại học danh tiếng ở Đức. 

      Còn tôi, người cách đây 10 năm vẫn chỉ bài cho Sarah nhưng lại không thực sự yêu thích ngành học khi đó của mình, đã phải mất rất nhiều thời gian để tìm kiếm xem mình thích học cái gì và cái gì hợp với mình (thực tế đến tận năm 25 tuổi mới tìm ra).

      Và chính trong lúc tôi đang viết những dòng này, từ tận đáy lòng, tôi nghĩ giá mà Thông tư 30 ban hành từ hơn 20 năm trước, thì tôi và nhiều bè bạn cùng thế hệ của tôi đã không phải nhọc nhằn đến thế. 

      Cuối thư, tôi xin chúc cô mạnh khoẻ, minh tuệ và kiên nhẫn để cùng với các đồng nghiệp tiếp tục đóng góp nhiều hơn nữa cho sự nghiệp phát triển giáo dục nước nhà.

      Xin cảm ơn cô đã kiên nhẫn đọc hết bức thư này.
      Phạm Hiệp/ Nghiên cứu sinh, Đại học Văn hoá Trung Hoa, Đài Loan 

      https://www.facebook.com/hiep.pham.589/posts/10152626805361616
       
    4. violetcongdong

      violetcongdongHọc, Học nữa, Học mãiQuản trị viên Violet

      Thông tư 30: Thư gửi NCS Phạm Hiệp

      Kính gửi anh Hiệp!

      Tôi là 1 cựu sinh viên tốt nghiệp Đại học sư phạm. Sau khi ra trường, tôi đã có 1 quãng thời gian ngắn công tác trong một cơ sở giáo dục (3 tháng dạy tiểu học và 12 tháng dạy THCS).

      Qua thư của anh gửi cô giáo “Người lái đò” – tác giả của bức tâm thư gửi Bộ trưởng, tôi hiểu anh là một con người tâm huyết rất lớn với đất nước nói chung và giáo dục đào tạo nói riêng. Tôi cũng rất ngưỡng mộ anh như anh đã ngưỡng mộ cô giáo “Người lái đò”

      Như anh đã biết, sau khi tốt nghiệp ĐH tôi đã làm việc trong 2 cơ sở giáo dục tiểu học và THCS. Do chưa hội tụ đủ những yếu tố cần thiết nên tôi không có điều kiện để được bước chân chính thức vào ngành giáo dục và cống hiến những đam mê, tinh hoa của mình và tôi quyết định về Hà Nội để theo đuổi những hoài bão mới. Khi mới đặt chân xuống mảnh đất thủ đô sôi động, náo nhiệt này tôi thấy cái gì cũng mới mẻ, cũng hay, cũng tốt…và tôi nghĩ “giá mà mình được sinh ra và được giáo dục trong một môi trường tuyệt vời như thế này thì có lẽ cuộc đời mình sẽ khác”. Tôi cũng không có cơ hội được ra nước ngoài để mở mang đầu óc như anh, điều duy nhất tôi hơn anh là tôi đã từng là giáo viên tiểu học. Cũng giống anh, tôi là người luôn quan tâm tới giáo dục, luôn dõi theo sự phát triển của nền giáo dục nước nhà vì vậy tôi mạnh dạn gửi bức thư này để chia sẻ cùng anh đôi điều còn chưa sáng tỏ

      Với quan điểm cá nhân mình, tôi hoàn toàn ủng hộ chủ trương giảm áp lực đối với học sinh cấp tiểu học nhưng việc triển khai còn nhiều điều phải rút kinh nghiệm.

      Thứ nhất, tôi cho rằng TT30 đã quan tâm đến học sinh nhưng chưa quan tâm đến giáo viên – những người góp phần quyết định chất lượng giáo dục. Việc đầu tư quá nhiều thời gian vào những công việc hình thức, không rõ hiệu quả là một sự lãng phí thời gian vô ích của giáo viên. Trong thời buổi CNTT đã bùng nổ và có ứng dụng thiết thực, lớn lao, giải phóng sức lao động cho nhân lực của ngành giáo dục thì việc phải lao động thủ công ghi chép là một điều không hợp lí. Ngoài việc phải lao động sư phạm, các nhà giáo ở Việt Nam còn phải đóng vai trò điều tra viên đi đến tận nhà, gõ tận cửa các hộ gia đình để điều tra phổ cập giáo dục các cấp. Khoảng thời gian ấy nếu chuyên tâm vào chuyên môn, nghiệp vụ thì đáng quí biết bao.

      Thứ hai, việc chấm điểm với học sinh tiểu học không có gì sai, điểm số không phải là áp lực lớn nhất của việc học tập. Áp lực nằm ở chỗ: cơ sở vật chất còn nghèo nàn, kiến thức nặng, nội dung kiến thức học tập khác với nội dung thi… Trung bình số học sinh tiểu học ở Nhật là 28 em/ lớp , ở Mỹ là 25 em/ lớp còn ở Việt Nam có lớp lên đến sĩ số 60. Anh sẽ làm gì nếu anh là người giáo viên đứng lớp của 60 học sinh đó chưa kể phải làm những việc hiện giờ giáo viên tiểu học đang làm?

      Thứ ba, câu chuyện của người bạn Sarahđó không phải là thước đo để đánh giá tính hiệu quả của TT30. Việc anh không tìm ra con đường đi chính xác cho bản thân mình cũng không phải do thời anh còn học tiểu học TT30 chưa được ban hành. Anh là NCS về giáo dục chắc hẳn anh đã được chiêm ngưỡng và đánh giá một số nền giáo dục của các nước tiên tiến như Úc, Mỹ, Nhật… và anh cũng hiểu ở đó trẻ em được học như thế nào, môi trường, cơ sở vật chất, đội ngũ giáo viên, chương trình học, chế độ đãi ngộ với nhà giáo có gì khác biệt so với nước ta.

      Mong rằng anh cảm thông hơn với sự vất vả của giáo viên. Anh là nhân tài của đất nước, mong rằng sau khi bảo vệ luận án thành công thì anh sẽ trở về với tổ quốc để cống hiến cho nền giáo dục nước nhà bắt kịp các quốc gia phát triển trên thế giới. Và lúc đó anh sẽ có nhiều cơ hội để đưa ra các quan điểm của mình giúp cho giáo dục nước ta đi lên.

      Chào anh, chúc anh sức khỏe và thành công!

      Tác giả bức thư: Đặng Thành Trung
       

    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Quang Dương @ 09:11 23/01/2015
    Số lượt xem: 482
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Cô giáo miền quê

    Kết quả thi HSG tỉnh TT Huế NH 2012-2013

    Kết quả thi HSG tỉnh TT Huế NH 2012-2013 .

    Kết quả thi HSG Toán và Tiếng Việt cấp Thị Xã NH 2012-2013

    Kết quả thi HSG TX NH 2012-2013 .