XEM KẾT QUẢ HỌC TẬP

Hôm nay là:

Thành viên trực tuyến

0 khách và 0 thành viên

Khách đến thăm nhà

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chúc quý khách

    LỜI CHÚC CỦA TÔI !

    Quê hương Việt Nam

    Liên kết Web

    Tài nguyên dạy học

    TQ hè 2007


    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Lê QuangDương)

    Ảnh ngẫu nhiên

    20170326_111516.jpg 20160626_084509.jpg 20160424_095400.jpg Chung_nhan_cua_Tam.jpg Happy_new_year.swf Hien_mau_nhan_dao.jpg Lop_42_nhan_chuyen_hieun.jpg 11224714_366166156919386_7022964446777882971_n.jpg Lop_421.jpg Lop_42.jpg Phatthuongcactrochoinho.jpg Cuuhsvathayhieutruong.jpg 10628280_352053958330606_8011680219087205233_n.jpg Hinh_anh0508.jpg Hinh_anh0510.jpg Hinh_anh0507.jpg WP_20150213_002.jpg WP_20150213_004.jpg Anh_tap_the_GV.jpg Lien_hoan_chia_tay_51.flv

    Lịch âm dương

    Hương sắc cuộc sống

    Cảnh đẹp Việt Nam

    Chữ Thư pháp

    CHỦ ĐIỂM SINH HOẠT ĐỘI


    Chủ điểm tháng 9: “Giúp bạn đến trường”

    Chủ điểm tháng 10: “Hướng về nguồn cội”

    Chủ điềm tháng 11: “Tôn sư trọng đạo – Ngàn hoa điểm 10”

    Chủ điểm tháng 12: “Uống nước nhớ nguồn”

    Chủ điểm tháng 1: “Ngàn hoa việc tốt”

    Chủ điểm tháng 2: “Mừng Đảng quang vinh”

    Chủ điểm tháng 3: “Tiến bước lên Đoàn”


    Chủ điểm tháng 4: “Tiếp bước cha anh”


    Chủ điểm tháng 5: “Mừng sinh nhật Đội”


    Chủ điểm tháng 6, 7, 8: “Hè vui, khỏe, bổ ích và an toàn”

    HOA HỒNG VÀ TÌNH YÊU

    Phương châm:

    Hoc, hoc nua, hoc mai

    Truyện cười

    Danh ngôn Anh-Việt

    Logo liên kết thành viên

    Thành viên Violet

    BÁO MỚI

    Gốc > Ngẫm rồi nghĩ >

    SINH - LÃO - BỆNH - TỬ lẽ vô thường ?

    Trong đời mỗi một con người ai mà chẳng phải trải qua bốn giai đoạn "Sinh - Lão - Bệnh - Tử" này. "Sinh" - là cái lẽ chạm ngõ đầu tiên của một con người được đặt mình vào sự sống của vũ trụ. "Lão" - là cái lẽ tất yếu của một quá trình biến chuyển phù hợp với quy luật tạo hóa. Và "Bệnh" - cũng là một yếu tố đan cài, thường trực (rình rập) trong mỗi con người từ lúc sinh ra cho tới khi trút hơi thở cuối cùng. Vẫn có thiểu số người từ lúc sinh ra cho tới lúc lìa dương thế, họ chưa một lần nếm phải bênh tật và cơn đau, chưa một lần phải uống thứ thuốc nào gọi là "thuốc bệnh". Song dù có là như vậy thì ai dám chắc rằng con người đó hoàn toàn không mang bệnh, nếu không là căn bệnh của thể xác thì hẳn cũng sẽ là căn bệnh của tâm lí, tinh thần. Như vậy, "Bệnh" cũng là một "ải quan" mà mỗi người đều phải trải qua. Rồi với "Tử" thì sao? "tử" là một "ải quan cuối cùng" trong vòng đời của mỗi người, để rồi đưa họ về một thế giới khác, cái "thế giới không là thế giới", thế giới mà người ta gọi là nơi "sự sống vĩnh viễn". Tuy nhiên, vòng "tử" ứng với mỗi con người lại với một nghiệp không ai giống ai. Lẽ "tử" ứng với mỗi con người là một dấu ba chấm tha hồ mà luận bàn.

              Nếu trừu xuất đi ba cái vòng "Sinh", "Lão", "Tử" thì hãy thử suy ngẫm xem "tâm lí" và "thể trạng"  của người đang mang bệnh sẽ như thế nào?

              Như đã phác gợi ở phần trên, "tâm lí" và "thể trạng là hai trạng thái khác nhau trong mỗi một con người, nó vừa tách biệt nhau lại vừa như móc nối và cộng sinh với nhau. Giữa chúng là một mỗi quan hệ tất yếu và mang tính biện chứng của logic khách và chủ quan.

              Trở lại vấn đề, khi xét về bệnh tật của một con người, ở đó sẽ diễn ra một chuỗi những phức tạp, hay nói cách khác, ở đó như một phức thể của một vấn đề.

              Bệnh ư? bệnh thì tồn tại ở hai dạng chính. Đó là bệnh thể xác và bệnh tinh thần. Ở mỗi dạng lại có nhiều hệ, tiểu loại khác nhau. Tuy nhiên, ở đây tôi đang muốn tìm hiểu quan hệ song đôi, mỗi liên hệ, tác động, cộng sinh giữa hai dạng bệnh này trong mỗi một con người.

              Trước hết, xin nói về dạng bệnh thể trạng.

    Khi một con người đang mang phải trong mình một căn bệnh nào đó thì bản thân họ luôn phải đương đầu, đối chọi với cơn đau, bệnh tật đó. Nội tại của cơn đau thể xác ít nhiều kéo theo nỗi đau hay chấn động lớn nhỏ về tâm lí, tinh thần. Đó là một thực tế hợp với quy luật logic tâm lí. Dù chúng ta có yêu đời, có lạc quan đến mấy chăng thì vẫn không thể không bị chấn tâm về tâm lí, tinh thần. Bệnh tật đang chặn lấy cuộc sống mà chúng ta đang yêu, thì làm sao mà không ảnh hưởng được chứ? Như vậy, từ căn bệnh thể xác dù muốn hay không, ở mức độ ít nhiều, đã có ảnh hưởng đến tâm lí, tinh thần. Để chiến thắng được nó thì cần đến thuốc, đó là phương tiện của khoa học và duy vật. Ở một phương diện khác của siêu nhiên, duy tâm, tinh thần thì cần đến một tâm lí tốt, một tâm lí thư thái, tin yêu, đón đợi, hy vọng. Có như vậy căn bệnh của thể xác hoạ may mới được đẩy lùi.

    Tiếp theo xin được bàn về dạng bệnh "tâm lí", "tinh thần"

    Ở dạng bệnh "tâm lí", "tinh thần" trong mỗi một con người đều có những khởi nguyên hoàn toàn không giống nhau. Song, chúng đều có một điểm quy chiếu chung, đó là đều xuất phát từ những chấn động của các mỗi quan hệ từ cuộc sống. "tương tư" là bệnh, "trầm cảm" là bệnh, "stress" là bệnh, "tâm thần" lại càng là bệnh...Chúng là những hệ, những tiểu loại của dạng bệnh tâm lí, tinh thần.

    Điều đáng nói ở dạng bệnh tâm lí, tinh thần này đó là: các dạng phát nguyên của chúng thường gây ảnh hưởng kéo theo đến các bệnh thể xác. Ví như: đơn cử như "stress" thường kéo theo triệu chứng loạn nhịp tim, huyết áp tăng hoặc giảm v.v...Ở trường hợp ngược hướng, một số dạng bệnh tâm lí, tinh thần chỉ tồn tại ở chính nó, tức không kéo theo đến các bệnh thể xác. Trường hợp này có thể là do kháng thể, sức khoẻ của người nào đó tốt nên không bị kéo theo. Tuy nhiên trường hợp này chỉ rơi vào thiểu số người.

    Suy cho cùng "bệnh" là một "ải quan" mà con người phải trải qua. Trong "bệnh" có dạng bệnh thể xác (thể trạng), có dạng bệnh tâm lí, tinh thần. Song, giữa hai dạng bệnh này đều có mỗi quan hệ, tác động, cộng sinh với nhau. Nguyên nhân của dạng bệnh này có thể là kết quả của dạng bệnh kia và ngược lại.

    "Ải quan" "bệnh" mà mỗi con người đều phải trải qua tựa hồ như một chi tiết trong một cỗ máy, một móc xích trong một hệ thống vận hành của quy luật nhân sinh quan, tạo hóa, chứa đựng trong nó quan niệm triết học và tôn giáo.

    Chung quy lại: "Sinh" - "Lão" - "Bệnh" - "Tử" nào có chừa một ai!

    I. NHÂN SINH ( CON NGƯỜI )

    1. Nhân sinh là sự sống của con người được gọi là Thái cực ( lúc hỗn mang là vô cực, sự sống sinh ra là Thái cực ). Thái cực động thì sinh dương làm Hỏa, hỏa là Thần, Thái cực tĩnh thì sinh âm làm Thủy, thủy là Tinh . Thần hỏa, Tinh thủy hợp đúng phép thì kết làm căn bản cho Nguyên khí ở Đan điền (khoảng giữa hai quả thận, thực chất là ở hạ tiêu bụng dưới), từ đó làm cội nguồn cho sự tồn tại.

    2. Chúng ta trước khi sinh ra, Khí chất ( tiên thiên ) Thanh - Trọc là do Trời phú, chứ không phải con người . Mà khi đã sinh rồi cái Nhân phẩm ( hậu thiên ) Tà - chính do con người tạo ra cho mình, chứ không phải Trời nữa.

    Trời đất sinh người, hạng Thượng trí ít mà hạng Hạ ngu cũng ít, duy bậc Trung nhân rất nhiều. Trung nhân hay tự cường, cùng Thượng trí sẽ đồng bậc. Trung nhân mà tự khí liều thân, vô dụng, cùng họ ngu chẳng khác gì.

    3. Nay người ta chỉ biết mình là nhờ cha mẹ sinh ra, mà chẳng biết ta và cha mẹ ta, cùng trời đất, đều nhờ Đạo mà sinh ra. Cho nên người quân tử trước phải cầu Đạo, rồi mới không hổ với trời đất, thẹn với cha mẹ.

    Tử Cống nói rằng : “Cái Đạo của vua Văn, vua Vũ chưa sa tới đất ( mất đi ), còn ở người ”. Chẳng phải nói người đời Xuân Thu mà thôi, cũng chỉ người đời nay vậy. Chẳng phải nói người đời nay mà thôi, cũng chỉ người đời sau nữa.

    Bởi vậy : 
    Nhất nhân sinh lai hữu nhất thân
    Nhất thân giai hữu nhất Chân thân
    Chân nhân Linh diệu thông Thiên địa
    Chân nhân Thanh tịnh vô ai trần
    Chân nhân tự Cổ bất tăng giảm
    Chân nhân tùng lai mạc Tử sinh
    Đản nâng dưỡng đắc Chân nhân tựa
    Thắng như bầu tử hoạch vạn cân.


    Nghĩa là : 
    Mỗi người sinh ra có một thân
    Một thân đều có một Chân nhân
    Chân nhân Linh diệu thông Trời đất
    Chân nhân tịnh Thanh dứt bụi trần
    Chân nhân từ trước không tăng giảm
    Chân nhân đến nay chẳng Tử sinh
    Chỉ lo dưỡng được Chân nhân ấy
    Hơn kẻ khó nghèo gặp vàn cân.


    4. Mạnh Tử nói rằng : Chỗ con người ta khác với loài cầm thú, chỉ có một chút. Kẻ tiểu nhân bỏ ra, còn người quân tử giữ lấy chút ấy. Chút ấy là Chân tính, hoặc gọi là Chân nhân cũng được. Giữ nó thì thành Thánh, thành Hiền, bỏ nó thì làm cầm làm thú. Đương lúc bỏ nó ra, tức thì biến làm Cầm Thú ( biến tự trong Tâm ) chẳng phải đợi chết rồi hay là đến kiếp sau.

    5. Như nay trời có ngũ hành là : Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ. Chẳng ngừng gọi là Hành. Nếu ngừng một chút, thì hết gọi là Hành nữa.

    Như nay người ta có Ngũ thường là : Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Chẳng biến đổi gọi là Thường. Một niệm vừa biến, thì không gọi là Thường nữa.

    Nhưng ngũ Hành, ngũ Thường này đều có đủ trong mình ta, tức là ngũ tạng : Tâm, Can, Tỳ, Phế, Thận. Ngũ tạng đây là Gốc lớn sinh con người. Nếu phạm đến Gốc lớn này thì không thể nào sống được. Cho nên Thầy thuốc sành nghề trị bệnh thì trước phải điều hòa ngũ tạng.

    Trong quan hệ hằng ngày thì gọi là Ngũ luân : Quân thần, Phụ tử, Phu phụ, Huynh đệ, Bằng hữu. Ngũ luân này là cái Đạo thông thường trong thiên hạ. Bỏ cái Đạo thông thường này thì còn gì là con người nữa. Cho nên các Tiên vương dạy người thì trước lo chỉ rõ cái Lý Ngũ luân. Còn người đời nay có kẻ quên thân thể, bỏ Nhân luân để mà cầu Đạo. Thật họ chẳng biết cái sai đó. Kẻ thế thấy vậy thất kinh lấy làm quí lạ, mà tôn sùng hạng người ấy, thì cũng là không biết cái sai đó nữa. Than ôi ! Chân Giả bất phân, Nhân sinh khó tỏ vậy nên Người theo Đạo nên kiên gan trì Trí mới mong có ngày sở đắc mà thôi.

    6. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng : “ Khí bẩm có thanh trọc là do nơi Trời, nhân phẩm có tà chính là do nơi mình. Chỗ này nói ra được rất hay. Một lúc có ngừng không thể gọi là hành. Một niệm vừa biến không thể gọi là thường. Chỗ này nói ra được lại càng hay hơn nữa ”.

    II. LÃO ( GIÀ) 

    1. Người đều nói : Người tới 60 tuổi, mỗi năm thấy già hơn một chút. Người tới 70 tuổi, mỗi tháng thấy già thêm một chút. Người tới 80 tuổi, ngày ngày đều thấy già thêm. Nghĩa là : Càng lớn tuổi càng thấy mau già.

    Ta ( Dưỡng chân Chân nhân )nay đã trên 80 tuổi, thì còn làm gì nữa? Từ đây về sau sống thêm được một ngày, ấy là Trời ban ơn cho một ngày, dám để cho nó mất đi sao ?

    Nay dẫu đắc Đạo, cũng đã muộn rồi, há dám để muộn thêm nữa sao ?

    Xưa kia ba ông già bàn đến việc Vô thường.
    - Có một ông già nói rằng : 

    Kim niên tửu tịch diện tiền hội
    Bất tri lai niên hựu thiếu thùy ?


    Nghĩa là : 
    Năm nay tiệc rượu cùng ăn uống
    Chẳng biết sang năm, thiếu mặt nào ?


    - Ông già khác lại nói : Ông nói xa vời lắm!

    Kim vãn thoái hạ hài hoa miệt
    Bất tri thiên minh xiêng bất xiêng ?

    Nghĩa là : 
    Tối nay giày tất cởi ra hết
    Chẳng biết sáng ngày, xỏ lại không ?

    - Ông thứ ba lại nói : Ông nói cũng còn xa !

    Giá khẩu khí ký nhiên xuất khứ
    Bất tri tán lai, bất tán lai ?


    Nghĩa là : 
    Hơi thở này đây vừa khỏi miệng
    Chẳng hay trở lại hoặc đi luôn ?


    2. Người Trí chẳng để mất ngày giờ, kẻ dũng chẳng để tính hai lần. Ngày nay biết Đạo thì ngày nay phải hạ thủ. Nếu nói : Nay chưa rảnh để chờ ngày khác, thì e cho tới chừng muốn thi hành, lại không đủ ngày giờ mà thi hành nữa.

    3. Con người có Tam bảo : Tinh - Khí - Thần. Đến khi già rồi thì Tinh khô, Khí tán, Thần lìa. Tinh làm sao chẳng khô, có phải xa sắc chăng ? Khí làm sao chẳng tán, có phải ít nói chăng? Thần làm sao chẳng lìa, có phải vô dục chăng?

    Thần chẳng phải ép cầm ở lại được. Tâm tức ( ý nghĩ và hơi thở ) nương nhau, thì thần tự nhiên ở lại.
    Khí chẳng khá hao tán. Chớ hay nói, giữ mực “trung” thì khí chẳng tán.
    Tinh chẳng há lọt mất. Đem tinh bổ não, thì tinh chẳng lọt.

    4. Có kẻ hỏi : Người già Khí huyết đã suy, làm sao mà bổ nó được!

    - Trả lời : Càng thận trọng lời nói có thể bổ Phế. Ăn uống độ lượng có thể bổ Tỳ. Tuyệt hết tư lự có thể bổ Tâm. Trừ bỏ giận hờn có thể bổ Can. Đoạn dứt dâm dục có thể bổ Thận.
    - Xin chỉ thêm cho rõ
    - Trả lời : Chẳng lo không Bổ, duy lo Bổ mà rồi lại Tổn. Cho nên Tôi thường nói : Một trăm ngày Bổ mà chẳng thấy có Dư, một mai Tổn rồi thì liền nghe chẳng Đủ. Mùa xuân xem cây cỏ, nhành lá xum xuê. Đến cuối thu, lá rụng sự sống về cội. Nhờ về cội mà cây chẳng chết, nên xuân tới nhành lá lại nẩy sinh.

    5. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng : “ Tâm tức nương nhau, chớ hay nói, giữ mực trung, đem tinh bổ não thì Tam bảo bền chặt. Cẩn thận lời nói, ăn uống độ lượng, tuyệt hết tư lự, trừ bỏ giận hờn, đoạn đứt dâm dục, thì ngũ tạng đủ đầy. Tam bảo đã bền chặt, ngũ tạng lại đủ đầy, có lý nào chẳng đạt diên niên ích thọ hay sao?”

    Cứ đây mà xét, thì sinh sinh chẳng cùng là Đạo của Trời vậy. Thứ nào về Cội nấy là Lý của mọi vật. Biết Lý này mà chẳng trái với Đạo này, thì có phải chỉ có Bậc chân nhân không? Cho nên nói : “ Chân nhân chi túc ”, tức là trở về Cội, Tĩnh tại để dưỡng cái Gốc sinh.

     

     

     

    VI. TỬ ( CHẾT )

    1. Con người đương lúc Khí huyết cường tráng, cái Chí buông lung, thuận theo Lục dục, thì chẳng có điều gì không dám làm. Đến khi Khí huyết thọ hại, trăm bệnh nảy sinh, thì giờ chết sắp đến. Dẫu có con cái đầy nhà Thế cũng chẳng được, vô số tiền bạc lo cũng không kham. Tới chết mới ăn năn thì việc cũng đã rồi. 

    Ai không sợ chết, mà phải sợ trước khi chưa chết. Nếu chờ tới giờ sắp chết mới sợ chết, thì chết khó mà khỏi được.
    Ai không sợ bệnh, mà sợ bệnh trước khi chưa bệnh. Nếu đợi tới lúc mang bệnh mới sợ ắt bệnh khó mà trị được.

    Thử xem trong thiên hạ, có vật gì trọng hơn Tính Mạng nữa không? Thử xem trong thiên hạ có cái gì lớn hơn Sinh Tử nữa không ? Chẳng có người nào không ham sống, nhưng lại chẳng ham cái Đạo Trường sinh. Chẳng có người nào không không ghét chết, nhưng lại chẳng ghét việc làm giục cái chết. Nếu vậy thì chết cũng là đáng mà thôi.

    Con người ở trên Thế, việc này nối việc kia, phải chờ chết mới hết việc. Nếu chờ tới lúc sắp chết, thì có phương pháp nào mà tránh khỏi cái chết được? Chi bằng sớm kiếp hồi Tâm, đem mọi sự trần duyên buông bỏ hết một lược, làm người Trường sinh Xuất thế, chẳng là hay hơn sao ?

    2. Có kẻ hỏi : Trần duyên vương vấn, lâu tháng dài năm, một mai buộc phải buông bỏ hết, chẳng là khó lắm chăng ?

    - Trả lời : Chỉ tại người chẳng muốn buông bỏ, cho nên nói khó. Chứ coi như chết rồi, có gì mà không buông bỏ chăng ? Nay tuy chưa chết, phải coi như chết rồi, buông bỏ hết một lượt, thì có gì không hay ?
    - Lại hỏi : Buông bỏ là buông bỏ cái gì ?
    - Buông bỏ cái nguyên nhân sinh ra Tứ đại, Ngũ uẩn, Tỉnh thức. 

    Người Chân tu, giống như kẻ chết hẳn một phen rồi sống lại mới là tốt. 
    Người chết hẳn là người không bị Thế gian vấn vương, không có Đạo lý gì huyền diệu kỳ dị cả, phải trọn yên tĩnh như thế mới là phải.

    Câu “ sớm mai nghe Đạo, chiều chết cũng đành ” là Đức phu tử dạy người rất cấp thiết, vì Ngài cho rằng “Bậc thượng sĩ nghe Đạo, trong khoảng khắc liền thoát Sinh tử. ”

    3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng :
    Ngưỡi xưa nói : 

    Cử thế tận cùng, mang Lý lão
    Thuỳ nhân khẳng hướng, tử tiền hưu

    Nghĩa là : 

    Người thế bôn ba, già mỏi sức
    Mấy ai thấy chết, chịu dừng chân.


    Nếu có kẻ thấy cái chết trước mặt kia mà dừng bước lại, thì chẳng những hoãn được sự chết, mà còn có thể thoát khỏi sinh tử nữa.


    Nguồn: Sưu tầm tổng hợp

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Quang Dương @ 22:03 17/02/2012
    Số lượt xem: 676
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Cô giáo miền quê

    Kết quả thi HSG tỉnh TT Huế NH 2012-2013

    Kết quả thi HSG tỉnh TT Huế NH 2012-2013 .

    Kết quả thi HSG Toán và Tiếng Việt cấp Thị Xã NH 2012-2013

    Kết quả thi HSG TX NH 2012-2013 .